Chủ đề mớiChủ đề mới  Hiển thị danh sách thành viênThành viên  LịchLịch  Tìm trên diễn đànTìm kiếm  Trợ giúpTrợ giúp
  Đăng kýĐăng ký  Đăng nhậpĐăng nhập
Tư tưởng Hồ Chí Minh
 Diễn đàn :Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh :Tư tưởng Hồ Chí Minh
Message Icon Chủ đề: Giá trị trường tồn của bản Tuyên ngôn độc lập Trả lời bài viết Gửi bài viết mới
Tác giả Nội dung
Phoca
Admin Group
Admin Group
Ảnh đại diện

Gia nhập: 09 May 2010
Trạng thái Online: Offline
Bài viết: 119
Trích dẫn Phoca Replybullet Chủ đề: Giá trị trường tồn của bản Tuyên ngôn độc lập
    Ngày gửi: 07 Aug 2010 lúc 5:26pm

 

 

Một trong những sự kiện vĩ đại của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ 20 là với thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.


1. Bản Tuyên ngôn độc lập là “kết quả của những bản yêu cầu gửi cho Hội nghị Véc-xây mà Cụ Hồ đã viết năm 1919 và Chương trình Việt Minh, Cụ Hồ viết năm 1941. Hơn nữa, bản Tuyên ngôn độc lập là kết quả của những bản Tuyên ngôn khác của tiền bối như các cụ Thủ Khoa Huân, Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Bội Châu và của nhiều người khác, của bao nhiêu sách báo, truyền đơn bí mật viết bằng máu và nước mắt của những nhà yêu nước từ hơn tám mươi năm nay. Bản Tuyên ngôn độc lập là hoa là quả của bao nhiêu máu đã đổ và bao nhiêu tính mạng đã hy sinh của những người con anh dũng của Việt Nam trong nhà tù, trong trại tập trung, trong những hải đảo xa xôi, trên máy chém, trên chiến trường. Bản Tuyên ngôn độc lập là kết quả của bao nhiêu hy vọng, gắng sức và tin tưởng của hơn hai mươi triệu nhân dân Việt Nam”.


Bản Tuyên ngôn độc lập đã kế thừa và nâng cao các giá trị truyền thống của dân tộc được kết tinh qua hàng nghìn năm lịch sử, mà điểm chói sáng là chủ nghĩa yêu nước và tinh thần dân tộc; là trí tuệ và bản lĩnh văn hóa Việt Nam với khát vọng, hoài bão lớn lao vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc. Những giá trị văn hóa đó vẫn là nguồn lực nội sinh, tạo động lực to lớn trong sự nghiệp đổi mới hôm nay.


2. Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, bản Tuyên ngôn độc lập là một trang vẻ vang trong lịch sử Việt Nam. Nó chấm dứt chính thể quân chủ chuyên chế và chế độ thực dân áp bức. Nó mở ra một kỷ nguyên mới của đất nước. Với Tuyên ngôn, Hồ Chí Minh trịnh trọng tuyên bố với quốc dân đồng bào và với thế giới về sự khai sinh của Nhà nước Việt Nam mới, biểu dương lực lượng và ý chí của toàn thể dân tộc Việt Nam, quyết tâm giữ vững nền độc lập, tự do của mình.


Như vậy, Tuyên ngôn đã đặt hòn đá tảng đầu tiên xây dựng một Nhà nước kiểu mới. Nhờ đó, Chính phủ lâm thời do cuộc cách mạng của Đảng, lòng dân lập lên, có được địa vị hợp pháp và Việt Nam có vinh dự là một trong rất ít quốc gia, sau cách mạng, có được một bản Tuyên ngôn nổi tiếng về quyền của các dân tộc, có giá trị đóng góp vào sự phát triển nền pháp lý tiến bộ của loài người.
Giờ đây, đọc lại Tuyên ngôn độc lập (mà trước đó là Chương trình Việt Minh) và đối chiếu với Tuyên ngôn về quyền con người của Liên hợp quốc ra đời sau đó hơn ba năm (10/12/1948), ta thấy tất cả các quyền và tất cả tự do được tuyên bố trong Tuyên ngôn của Liên hợp quốc vẫn không vượt ra ngoài khuôn khổ những nội dung cơ bản mà Hồ Chí Minh đã nêu lên. Tư tưởng thấu suốt trong Tuyên ngôn độc lập của Hồ Chí Minh là “không có gì quý hơn độc lập tự do”! Người đã gắn độc lập - quyền dân tộc thiêng liêng với tự do - quyền cơ bản của con người. Đây không chỉ là những “lẽ phải không ai chối cãi được”, mà còn trở thành một nguyên tắc pháp lý về quyền bình đẳng, quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do của tất cả các dân tộc trên thế giới.


Đặt Tuyên ngôn độc lập trong bối cảnh quốc tế sau thế chiến thứ hai mới thấy hết giá trị to lớn, trường tồn của Tuyên ngôn, cũng chính là trí tuệ và bản lĩnh Hồ Chí Minh. Sau chiến tranh thế giới thứ hai, nước Mỹ thắng trận, tự cho mình có quyền lực tối cao mọi nơi trên thế giới. Nước Pháp thuộc phe Đồng Minh, rắp tâm thiết lập lại hệ thống thuộc địa mà Việt Nam là một điểm nhấn. Đặc biệt, các nước tham gia Hội nghị thành lập Liên hợp quốc còn muốn đặt các nước châu Á dưới chế độ ủy trị quốc tế trực thuộc Mỹ, hoặc tiếp tục thừa nhận chế độ bảo hộ của thực dân Pháp. Thế nhưng, với Tuyên ngôn độc lập, Hồ Chí Minh đã lên án chế độ thuộc địa, lên án những kẻ tự cho mình có quyền thống trị các dân tộc khác và duy trì nền pháp luật thuộc địa”. Tuyên ngôn đã khẳng định nguyện vọng của các dân tộc thuộc địa đấu tranh giải phóng dân tộc, giành độc lập, tự do, cũng như cuộc đấu tranh giai cấp tất yếu của nhân dân các nước chống chế độ phong kiến giành các quyền tự do, dân chủ, bình đẳng của con người. Điều lẽ phải và hiển nhiên đó không ai có thể bác bỏ và chối cãi được, nó vượt mọi học thuyết, mọi tranh cãi và lý thuyết suông.


Và như vậy, chúng ta lại có thêm một cách tiếp cận về Tuyên ngôn độc lập như đánh giá của Đây - Vít Han-bớc-xtơn: “ông Hồ Chí Minh không những đã giải phóng đất nước của ông, thay đổi chiều hướng thuộc địa ở cả châu Phi lẫn châu Á, mà ông còn làm được một điều đáng chú ý hơn: ông đã dùng tới nền văn hóa và tâm hồn của kẻ địch của ông”. Rõ ràng là, Tuyên ngôn độc lập đã cho thấy một sợi dây liên kết giữa tư tưởng chính trị và văn hóa chính trị Hồ Chí Minh, Tuyên ngôn không chỉ là một văn bản mang tính cách mạng và khoa học, tính lịch sử và hiện đại, tính dân tộc và quốc tế, mà còn đậm đà tính nhân văn, nhân đạo hiện thực.
Từ lúc Liên hợp quốc ra Tuyên ngôn nhân quyền (12/1948) đến Tuyên ngôn trao trả độc lập cho các dân tộc thuộc địa (12/1960) và cuối cùng là Nghị quyết về Chương trình hành động nhằm thi hành toàn diện bản tuyên ngôn trao trả độc lập cho các dân tộc thuộc địa (12/ l/ 1970) mất 22 năm. Trong khi đó, trong ngày đầu tiên của nước Việt Nam mới, với Tuyên ngôn độc lập, Hồ Chí Minh đã thông báo và khẳng định với nhân dân Việt Nam và thế giới về quyền dân tộc cơ bản, một khái niệm khoa học thuộc phạm trù luật pháp quốc tế hiện đại mà từ đó đến nay luôn được thế giới thừa nhận.


3. Sáu mươi năm đã trôi qua kể từ khi Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn độc lập tại vườn hoa Ba Đình, Hà Nội, trịnh trọng tuyên bố với thế giới “nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập và sự thật đã thành một nước tự do và độc lập”. Từ đó đến nay, hạt ngọc lung linh trong bản Tuyên ngôn là quyền cơ bản của con người và quyền của các dân tộc vẫn tiếp tục tỏa sáng trong lòng nhân loại tiến bộ. Đến nay, nếu so sánh với Tuyên ngôn nhân quyền thế giới năm 1948 và nội dung hai bản Công ước Quốc tế về nhân quyền năm 1966 có thể khẳng định rằng, Hiến pháp và pháp luật Việt Nam đã thể hiện đầy đủ các quyền cơ bản và phổ biến của con người, đạt được những thành tựu và cống hiến lớn trong sự nghiệp phát triển và bảo vệ quyền con người. Đảng ta tiếp tục phát huy tư tưởng nhân quyền của Hồ Chí Minh trong tiến trình đổi mới đất nước bằng nhiều biện pháp có thể, chăm lo cho con người, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mọi người, coi đó là mục tiêu và động lực phát triển đất nước.

Theo PGS.TS Bùi Đình Phong, Báo Nhân dân cuối tuần ngày 4/9/2005

 

Hồi xưa mình đẹp trai lắm..Bây giờ đỡ nhiều rồi!
IP IP Logged
Trả lời bài viết Gửi bài viết mới
Xem trang in Xem trang in

Chuyển nhanh đến
Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể trả lời bài viết
Bạn không thể xoá bài viết bạn đã gưi
Bạn không thể sửa bài viết bạn đã gửi
Bạn không thể tạo bình chọn
Bạn không thể bình chọn

Bulletin Board Software by Web Wiz Forums version 8.03
Copyright ©2001-2006 Web Wiz Guide

Trang này được tạo ra trong 0.088 giây.